Người giàu hành động bất chấp vượt qua nỗi sợ hãi

Người giàu hành động bất chấp sự sợ hãi là như thế nào? và người nghèo để nỗi sợ hãi ngăn cản họ là như thế nào?

Chúng ta có thể để ý rằng xung quanh chúng ta phần lớn đó là những người bình thường không được đào tạo về kinh doanh không được đào tạo về tư duy phát triển, không được đào tạo tư duy tích cực.

Người giàu hành động bất chấp vượt qua nỗi sợ hãi
Người giàu hành động bất chấp vượt qua nỗi sợ hãi

Nếu mà chúng ta trải qua chuỗi gọi là đào tạo phổ thông về đạo đức, về kiến thức, về lý thuyết, về tư duy. Nhưng mà tư duy phần lớn là của xã hội dành cho cái việc đó là học thật giỏi để ra ngoài kia tìm được một công ăn việc làm ổn định.

Đây là những cái thứ mà hàng ngày những người thân xung quanh tôi họ hay nói với tôi như vậy. Đây là những cái thứ mà hàng ngày những người thân xung quanh tôi họ hay nói với tôi như vậy, những người bạn bè xung quanh những câu nói này.

Vậy mục tiêu đó là học giỏi để sau này ra trường để có thể kiếm được công ăn việc làm ổn định thì chúng ta có thể nhìn thấy ngay ở những thứ mà người ta truyền, truyền từ chuyện đời này đến đời kia nó đều mang một tư duy đó là đừng có mà làm cái gì khác cả, cứ ra ngoài kia theo đúng mô tuýp đó thôi, học cho nó thật giỏi và sau đó kiếm một công ăn việc làm ổn định để người ta trả lương cho mình.

Nếu bạn đề cuộc sống của mình gắn chặt vào người ta, người ta làm được thì mình cũng sống được, người ta có cơm thì mình coi cũng có cháo, chứ đừng có phải cố gắng ra ngoài kia bươn chải làm gì. Nó khó khăn.

Người giàu

Và đó là cái lý do mà đất nước của chúng ta, mà cụ thể gần hơn nữa đó là xung quanh của chúng ta phần lớn là những người mà chưa đạt được những cái điều họ mong muốn, cụ thể hơn nữa đó là xung quanh của chúng ta, phần lớn các bạn nhé đều là những người ở tầng trung lưu hoặc đi xuống.

Đó là nghèo khógư. Người giàu thì sao các bạn? người giàu họ dạy con của họ đó là gì? Con có thể làm được mọi thứ, chỉ cần là con học tập, vẫn là phải học các bạn nhé. Học tập này, phát triển về mặt kiến thức. Cái thứ 2 con vẫn phải học tập, phát triển về mặt giao tiếp xã hội và năng lực, cái thời gian học tập nó nên hạn chế thôi, không cần thiết phải  học hết cả ngày ở nhà trường, xong tối về lại bắt đầu là đi học thêm nọ, học thêm cái kia.

Cuối cùng là tí tuổi đầu thôi vác một cái ba lô nặng trịch cộng với đeo cái cặp kính dày cộp thế này. Thực tế không có cái chuyện đó đối với người giàu xung quanh của tôi, chưa nói đến công việc của tôi mà xung quanh của tôi đi, những người anh em của tôi là những người thực sự thành công và giàu có. Anh em ở đây đó là anh em trong gia đìnhvà những người anh em bạn bè ngoài xã hội.

Họ đều có những tư duy dạy con là như vậy, và họ đều là những người mà đã có nhiều năm kinh doanh, họ đều là những người mà có khả năng gọi là thành công cao ngoài xã hội. Họ dạy con họ như vậy và con của họ sống cuộc đời vô tư và thoải mái. Gần như là tôi sẽ nhìn thấy được ngay đó là cái cách sống của con cái gọi là không có lao đầu vào đi học thêm, không lao đầu cái gì cả.

Họ được đi học ở những trường tiêu chuẩn. Họ được đào tạo thêm một hệ thống giáo dục bài bản đó là học kiến thức và  vận động nó cân bằng với nhau. Đó là ngày đi học thì tối về nhà mình học thêm kiến thức về xã hội, có thể mình học đàn, học nhạc, chứ không phải là mỗi sáng cả ngày đi học về giáo dục, cả ngày đi học về kiến thức về lý thuyết rồi xong tối về đi học thêm Toán, vừa học thêm toán xong có nhiều anh đi học thêm anh .

Người giàu hành động
Người giàu hành động

Cái cách mà người nghèo dạy con gọi là để kiếm được nhiều tiền hơn để trở nên giàu có, để có cuộc sống tốt hơn. Họ chỉ biết được rằng bởi  họ nhìn con nhà người ta đi học thêm như vậy và  con nhà mình phải chạy theo.

Nếu không  con nhà mình sẽ bị tụt hậu. Mà họ không muốn cái giải pháp nào khác còn người giàu họ có muôn vàn cơ hội và có hàng ngàn cái kiến thức nên là họ không sợ hãi, họ cũng không chạy đua trong cái biển đào tạo con cái toàn chạy đua theo học thêm hay chạy đua theo thành tích. Phần lớn những người giàu như vậy họ đều gọi là con gái họ học vừa đủ, không cần phải quá nhiều. 

Chỉ cần là ra ngoài xã hội biết ứng biến. Đúng không ạ. Tự giác tự chủ được là ok và đây cũng là cái cách mà tôi dạy con của tôi.  Đây cũng là cái cách mà tôi định hướng cho con của tôi sau này đó. Và đây là cái người giày dạy con, còn hơi dài còn sống và họ nghĩ họ làm thế nào, người giàu họ chớp cơ hội một cái rất là nhanh chóng, còn người nghèo nhìn thấy cơ hội thì họ luôn luôn phải phân tích nào là phải sợ hãi, là phải kiểm duyệt còn người giàu là họ lao vào ngay lập tức là họ đánh giá rất nhanh.

Họ bảo cơ hội ở đâu? cơ hội là như thế nào? Và rủi ro là như thế nào? họ cân đối được giữa cơ hội mà nhiều hơn là họ lao vào làm. Còn người nghèo cơ hội rõ rồi. Nhưng mà rủi ro, nếu phần lớn là nhìn vào cái rủi ro, rất sợ rủi và không dám vay mượn, không dám làm, không dám làm người tiên phong.

Nói chung là không dám làm cái gì cả. Họ cứ  giàu làm đã, người giàu tiên phong đi đã, người giàu mất tiền đi đã, cứ trải nghiệm đi đã, kinh nghiệm đã rồi hãy chia sẻ. Cuối cùng thằng giàu nó giàu hết sạch rồi, còn cái thằng nghèo quay lại chỉ gọi là trâu chậm mà húp nước đụcthôi. Đúng không ạ.

Thế cho nên chúng ta sẽ nhìn thấy ngay sự sợ hãi, nó ngăn cản chúng ta tiến lên. Mà sợ hãi nó cũng có thể là giúp chúng ta tiến lên, tùy vào cách chúng ta đối diện với nó. Người giàu thì để cho sự sợ hãi giúp cho họ tiến lên còn người nghèo thì lấy sự sợ hãiđ ể làm cái rào cản, ngăn cản sự sợ hãi. Nó không tốt, nó cũng chẳng xấu, nó sinh ra để phân biệt giữa người giàu và người nghèo, nó sinh ra để phân biệt giữa người tốt và người chưa được tốt, nó sinh ra để phân biệt giữa người thành công và người thất bại đó các bạn ạ.

Người giàu thì hành động bất chấp sự sợ hãi cho nên là họ chớp thời cơ và họ làm cái gì cũng nhanh. Mọi người nghèo thì để sự sợ hãi ngăn cản họ dẫn đến là họ chẳng dám làm bất cứ một điều gì lớn lao và to tát ở ngoài cuộc đời và khi làm bất cứ một điều gì trong cuộc đời của họ cả.

Họ phải chạy theo vòng xoáy của xã hội, họ phải chạy theo quan niệm của gia đình, họ phải chạy theo sự sắp đặt của người trước bởi vì những thứ sắp đặt đó nó đều rất an toàn. Còn nếu chạy theo tiếng nói bản thân, chạy theo đam mê, chạy theo những thứ mà họ tự ngộ ra, nó rất là rủi ro. Họ không dám điều đó, không dám làm điều đó dẫn đến đó là họ cứ chạy theo mô thức chung của xã hội thôi.

Còn xã hội chúng ta thì không gọi là ủng hộ cho người giàu đâu các bạn ạ. Xã hội là tất cả mọi thứ ở ngoài kia, số đông ở ngoài kia là đều ủng hộ cho cái nghèo, cứ cái gì mà giàu có, lạ lẫm một chút là người ta sẽ chửi. Cứ cái gì ra lạ lạ một chút, mô hình nào mới lạ một chút là kiểu gì cũng sẽ bị vùi dập, cũng sẽ bị vùi dập, cũng sẽ bị chửi mắng. Đúng không ạ.

Còn cái gì mà nghèo nghèo, ủng hộ cho mấy cái sự nghèo khó thì bắt đầu lại được tung hô là nghĩa cử cao đẹp. Nói chung là đủ mọi thứ trên đời. Xã hội của chúng ta vẫn chưa thúc đẩy,vẫn chưa hỗ trợ cho các việc làm giàu hay kể cả những cái những con người như chúng tôi là những người làm đào tạo muốn giúp cho những người xung quanh trở lên tích cực hơn, trở nên tốt hơn.

Chúng tôi là những người làm kinh doanh có kết quả và muốn chia sẻ cho rất là nhiều người ngoài kia nhưng có một cái thực tế đó là chúng tôi làm cứ làm. Còn cái sự đón nhận của mọi người có đón nhận hay không thì chưa chắc, thậm chí là mọi người còn chửi, còn lên án nói rằng chém gió, là đủ mọi thứ trên đời này.

Chúng ta có thể thấy là xã hội mà vẫn chưa chấp nhận các việc đó là ủng hộ cho những người giàu. Còn việc của tôi đó là tôi cứ chia sẻ, còn việc của bạn là đón nhận như thế nào là góc nhìn của bạn.

Tất nhiên là tôi luôn mong muốn rằng những công việc tôi chia sẻ sẽ giúp cho cuộc đời của bạn phát triển hơn. Nếu bạn là người giàu và bạn lựa chọn bạn là người giàu, tôi là người giàu và nếu mà bạn lựa chọn mộtcách an toàn, bạn lựa chọn cái cách là để sự sợ hãi nó ngăn cản mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *